Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2018

Yêu ?

Buồn.
Tự dưng phải cắt đứt với một người mình cho là vô cùng quan trọng. Một người mình thương.
Nhưng xin lỗi nhé vì mình không đủ mạnh mẽ để có thể tiếp tục với người đó được.
Có lẽ là duyên số rồi. Tại sao lại trong thời gian này cơ chứ ...
Thật là trống trải quá đi.
Mình thực tàn nhẫn
Em xin lỗi.
Người ta có làm gì mình đâu mà việc gì phải dứt khoát vô tình như vậy.
Tình yêu phải rõ ràng. Và mình không cảm nhận được điều đó. Mình sợ hãi.
Thật sự tàn nhẫn vô tình.
Khi mình chịu mở lòng một chút thì mình chợt nhận ra người đó không thích hợp cho mình lúc này.
Mở lòng lúc này sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm. Mình chết mất. Mình đã chịu tổn thương nhiều rồi.
Mình cần nuôi dưỡng trái tim son trẻ.
Mình lúc này thực sự không đủ sức để theo đuổi bất kỳ ai....
Kiệt sức.

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2018

Nature ?
Tác giả cuốn "Cuộc Cách Mạng một Cọng Rơm" Đè cao giá trị của sự Tự Nhiên. Sức Mạnh và Vẻ Đẹp bất biến của Tự Nhiên.
David Thoreau. Tác giả "Walden" Cũng sùng bái vẻ đẹp  tự nhiên, và yêu Sự Thật vô cùng.
Vẻ đẹp Tự Nhiên là vẻ đẹp tự thân,  là vẻ đẹp của sự trong trẻo và thuần khiết.
Vẻ đẹp của thiên nhiên hoang sơ luôn bí ẩn và hùng vĩ và tráng lệ.
Một khi bị yếu tố nhân tạo nào tác động thì sẽ biến động, kì dị vô cùng.
Mà nhân tạo lại thường hướng đến sự hủy diệt hơn là sự tái sinh.
Hãy nhìn vào những cánh rừng xanh, những con sông lớn nhỏ, những sinh mạng quý giá ngày một mất đi, hao mòn đi, mờ nhòe dần đi.
Tôi là một người yêu sự Tự Nhiên. Và đề  cao Sự Thật.
Hmmmm. Người ta cứ nói là con gái phải xinh.
Tôi lại không phải là một người con gái đẹp. Có thể nói là xấu gái.
Mà không xinh. Ta thường trang điểm.
Đm. Tôi không xinh, càng không thích trang điểm.
Tôi bài xích làm đẹp.
Thiết nghĩ, làm đẹp những dịp quan trọng thôi. Hơi đâu xí xớn hết ngày này qua ngày khác.
Haizzzz. Làm con gái chi cho khổ.
Nếu là con trai tôi sẽ chả nghĩ về vấn đề này nhiều đến vậy.
Có lẽ làm đẹp là bản năng và là khao khát của tất cả người phụ nữ trên đời.
Tôi cũng bị chi phối bởi cái bản năng ấy.
Ôi viết ba cái này chóng mặt quá. Lâu lâu mới lải nhải mấy điều vớ vẩn.
Đm vẫn chóng mặt.
Cảm giác bứt rứt khi cầm cây son lên. Khi mình đã đi ngược lại sự tự nhiên.
Hmmmm
Mình nghĩ gì lắm thế. Tô thì tô thôi mà.
Con người có lúc xấu có lúc đẹp.
Nhưng mấy ai chấp nhận được cái phần xấu của mình, cái phần khuất sâu xấu xí ấy. Ngay cả một người sống chân thật như mình còn đéo chấp nhận được nữa cơ mà. Huhu
Cảm giác thức dậy lúc 4h sáng và ôi đm mình xấu vcl huhu
Mà kệ thôi. Ai cũng vậy.
Mình lái đi đâu rồi nhỉ.
À nói chung  là đang đề cao vẻ đẹp tự nhiên ấy.
Xấu đẹp gì cũng nên tự nhiên.
Uh huh.......
Đm. Muốn dấn thân vô hoang dã quá. Để sống thực sự. Mình cảm giác mình không thuộc về nơi đây. Mình ghét nhiều thứ. Ghét văn minh công nghệ. Đôi khi chính những thứ hiện đại làm cuộc sống khó khăn hơn.
Sự tiện lợi làm mình ỷ lại và lãng quên nhiều thứ.
Mà cái gì cũng có giá của nó.
Tốn công sức vẫn có một giá trị nhất định gì đó.
Cái gì có quá dễ dàng lại không được trân quý nữa
Như hạt gạo thời xưa và bây giờ
Như gánh nước thuở ấy và máy bơm hiện tại.
Mình có cực đoan quá không nhỉ
Có người con gái nào nghĩ giống mình không
Chắc chắn có. Mình không một mình trên đời
Mình là một thể thống nhất với toàn nhân loại.
Và mình Yêu Tự Nhiên
Hmmmmmmmmmmmmmmm
Đôi khi mình đéo hiểu sao mình lại như thế này
Sao cứ phải làm to tát mọi sự........ Hmmmm
Tại vì hai ông trên tẩy não mình. Và chính mình cũng thích như thế.
Mình sinh ra là để sống như cây rừng. Mạnh mẽ vươn lên. Ha
Ôi mình than thở lắm thế.
Ôi ngừng lại thôi và nỗi băn khoăn này không có hồi kết ư ?
Mình chốt lại một câu thôi. Dù  xấu hay đẹp. Người yêu thương mình thực sự sẽ chấp nhận và yêu quý và cảm thông cho tất cả những khía cạnh trong con người mình. Hihi
Và mình sẽ sống. Và muốn có một cuộc sống cảm thông và thấu hiểu và yêu thương tất cả những ai mà mình có thể cảm thông, và thấu hiểu và yêu thương.
À và chân lý mình luôn theo đuổi. Quan niệm sống cả đời của mình là.
Sống Thật Với Chính Mình.
Uh Huh. Thôi dẹp vụ làm đẹp đê. Dù sao mình vẫn luônnnnnnnnnnnn là MÌNH.
Phải không?
Chắc thế. Má tự kỷ vl
Dừng ở đây thôi. Vẫn chóng mặt vl
Cứ vô ưu vô lo thì có phải khỏe không cơ nghĩ lắm tốn sức vl huhu
Dừng bút thôi mỏi tay vl.

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

Uchiage hanabi

Lại là một giao điệu của một bài hát làm mình xao xuyến. Nghe buồn nhẹ... tiếng đàn piano đó...muốn học piano quá đi thôi, cái mong muốn xa xỉ nhất của mình.
Sau này mua cái organ học cho đỡ thèm ms được...

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

Chỉ cần một giai điệu thì có thể làm mình buồn. Nhưng không sao, đôi khi mình lại thích thế, vì nỗi buồn thật đẹp.
Mình thích buồn và ngồi ngơ ra = )))))

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Suy tư 2

Nỗi buồn phiền khi ăn thịt. Yep, we're part of nature. And(people, animals) killing others ( animals ) is just continuing the cycle of life....
tôn trọng và biết ơn...
Hạn chế lại
kiểm soát...
Tâm hồn sẽ được thanh thản
Phật tại tâm
trên đời có sống, thì phải có chết : )
Dù phũ phàng, nhưng nó là sinh tồn, and I accept it!

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Suy tư 1

Mình rất thích câu nói kiểu như : "Tình yêu sinh ra từ lao động". Chậc, không biết trích đúng không nữa.
Mình hơi bị lý tưởng hóa mọi việc, ví dụ như công việc chỉ là phương tiện để thực hiện hóa ước mơ của mình. Thực sự chưa hẳn thế, vì có người chỉ cần có công việc để kiếm miếng ăn, họ không màu mè, không nghĩ gì quá ghê gớm, chỉ cần có cơm ăn.
Không sao cả, vì mỗi người một ý, vì ở những hoàn cảnh khác nhau, suy nghĩ khác nhau, mình có thể hiểu.
Hôm rồi mình thấy chị kia tách hay lột vỏ điều gì đó vì miếng ăn, mình thấy sao mà tẻ nhạt vậy. Có lẽ vì mình sống quá sung sướng, nên mới cảm thấy thương chị ấy, vì chị ấy chưa có nghề nghiệp ổn định nữa. Không phải ai cũng sung sướng rồi được mơ ước như mình.
Mình thật non nớt.
Thế nhưng....
Mình đã nhận ra, không phải chỉ thích mới làm, mà có khi phải làm rồi mới thích. Trước kia mình ghét rửa bát vô cùng, bây giờ chả hiểu sao lại thích thích rửa bát. Quả thật, như để khẳng định phần mở bài. Tình yêu đúng là sinh ra từ lao động. Vì thế, biết đâu người chị kia lại yêu thích công việc đó nhỉ, biết đâu chú tâm làm lại thấy công việc đó rất hay. Như mình thấy khi rửa bát chỉ cần chăm chú, tự dưng thấy rửa bát cũng thật thú vị. À, mình nhớ ra rồi, hồi xưa mình đâu có thích giặt đồ đâu. Vậy mà lên trường ở nội trú, giặt riết lại thấy nghiền đấy chứ. Đúng rồi, tinh lên thì biết bao chân lý nó hiện ra hết ấy !
Kết luận ra một điều nữa, tùy theo góc nhìn của mỗi người mới thấy sự việc đó thú vị hay nhàm chán, tốt đẹp hay gàn dở. Mình không thể phán xét công việc người khác làm theo con mắt của mình được! Như vậy là quá non nớt rồi! Mình nên cố gắng đặt mình vào hoàn cảnh của họ, để hiểu họ! Và đã là mẹ thì chị ấy chỉ cần con mình được ấm no, có lẽ đó là niềm hạnh phúc nhất của chị ấy khi làm việc để kiếm ra tiền. Mình chưa làm mẹ, không thể nghĩ phiến diện như thế được, không được cho là công việc của chị ấy nhàm chán!
Thế đấy, đi ra ngoài, quan sát và suy ngẫm một chút, một khối thứ làm trí óc và tâm hồn mình lớn lên.
Hay là do mình suy nghĩ nhiều quá nhỉ. Giỏi nghĩ tào lao ghê gớm, muốn chết hết notron thần kinh luôn rồi!

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Lảm nhảm.

Mình sẽ không yêu thương những ai không xứng đáng với tình thương của mình.
( vì nó đéo care tình thương của mình.... )