Buồn.
Tự dưng phải cắt đứt với một người mình cho là vô cùng quan trọng. Một người mình thương.
Nhưng xin lỗi nhé vì mình không đủ mạnh mẽ để có thể tiếp tục với người đó được.
Có lẽ là duyên số rồi. Tại sao lại trong thời gian này cơ chứ ...
Thật là trống trải quá đi.
Mình thực tàn nhẫn
Em xin lỗi.
Người ta có làm gì mình đâu mà việc gì phải dứt khoát vô tình như vậy.
Tình yêu phải rõ ràng. Và mình không cảm nhận được điều đó. Mình sợ hãi.
Thật sự tàn nhẫn vô tình.
Khi mình chịu mở lòng một chút thì mình chợt nhận ra người đó không thích hợp cho mình lúc này.
Mở lòng lúc này sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm. Mình chết mất. Mình đã chịu tổn thương nhiều rồi.
Mình cần nuôi dưỡng trái tim son trẻ.
Mình lúc này thực sự không đủ sức để theo đuổi bất kỳ ai....
Kiệt sức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét