Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Suy tư 1

Mình rất thích câu nói kiểu như : "Tình yêu sinh ra từ lao động". Chậc, không biết trích đúng không nữa.
Mình hơi bị lý tưởng hóa mọi việc, ví dụ như công việc chỉ là phương tiện để thực hiện hóa ước mơ của mình. Thực sự chưa hẳn thế, vì có người chỉ cần có công việc để kiếm miếng ăn, họ không màu mè, không nghĩ gì quá ghê gớm, chỉ cần có cơm ăn.
Không sao cả, vì mỗi người một ý, vì ở những hoàn cảnh khác nhau, suy nghĩ khác nhau, mình có thể hiểu.
Hôm rồi mình thấy chị kia tách hay lột vỏ điều gì đó vì miếng ăn, mình thấy sao mà tẻ nhạt vậy. Có lẽ vì mình sống quá sung sướng, nên mới cảm thấy thương chị ấy, vì chị ấy chưa có nghề nghiệp ổn định nữa. Không phải ai cũng sung sướng rồi được mơ ước như mình.
Mình thật non nớt.
Thế nhưng....
Mình đã nhận ra, không phải chỉ thích mới làm, mà có khi phải làm rồi mới thích. Trước kia mình ghét rửa bát vô cùng, bây giờ chả hiểu sao lại thích thích rửa bát. Quả thật, như để khẳng định phần mở bài. Tình yêu đúng là sinh ra từ lao động. Vì thế, biết đâu người chị kia lại yêu thích công việc đó nhỉ, biết đâu chú tâm làm lại thấy công việc đó rất hay. Như mình thấy khi rửa bát chỉ cần chăm chú, tự dưng thấy rửa bát cũng thật thú vị. À, mình nhớ ra rồi, hồi xưa mình đâu có thích giặt đồ đâu. Vậy mà lên trường ở nội trú, giặt riết lại thấy nghiền đấy chứ. Đúng rồi, tinh lên thì biết bao chân lý nó hiện ra hết ấy !
Kết luận ra một điều nữa, tùy theo góc nhìn của mỗi người mới thấy sự việc đó thú vị hay nhàm chán, tốt đẹp hay gàn dở. Mình không thể phán xét công việc người khác làm theo con mắt của mình được! Như vậy là quá non nớt rồi! Mình nên cố gắng đặt mình vào hoàn cảnh của họ, để hiểu họ! Và đã là mẹ thì chị ấy chỉ cần con mình được ấm no, có lẽ đó là niềm hạnh phúc nhất của chị ấy khi làm việc để kiếm ra tiền. Mình chưa làm mẹ, không thể nghĩ phiến diện như thế được, không được cho là công việc của chị ấy nhàm chán!
Thế đấy, đi ra ngoài, quan sát và suy ngẫm một chút, một khối thứ làm trí óc và tâm hồn mình lớn lên.
Hay là do mình suy nghĩ nhiều quá nhỉ. Giỏi nghĩ tào lao ghê gớm, muốn chết hết notron thần kinh luôn rồi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét