Nghe bản nhạc mà chỉ muốn bay đi đâu đó, âm nhạc như cứu rỗi hồn người ở thực tại phũ phàng ấy. Không có âm nhạc, mảnh hồn tôi chắc chỉ còn phân nửa...
" I been hearing the symphinies
Before all I heard was slience
....
And now your song is on repeat
....
I JUST WANNA BE PART OF YOUR SYMHONY...
...
Like a love song on the radio...."
Có những bản nhạc làm mình nhìn thấu suốt cả cuộc đời, thấy hoài niệm, và buồn khôn tả. Âm nhạc thực sự, thực sự kì diệu, nó chạm đến cái sâu thẳm nhất nơi tâm hồn, nó với đến nơi đau đớn nhất của trái tim...
Mình nghĩ đã sống, thì nên sống, lãng mạn một chút, đừng quá khô cứng, làm ơn.
Đôi khi, chỉ có âm nhạc mới có thể cứu mình, mang mình đến một thế giới khác, thế giới của những giai điệu, thế giới của mơ mộng, thế giới của những điều tốt đẹp trong tâm tưởng...
Bây giờ, hãy cùng gặm nhấm những mảnh tình ca, cho hồn tôi lớn lên!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét